Hiếu nhăn mặt như khỉ ăn ớt. Anh mắng Ngọc Bích:
– Đau! Người gì đâu
mà răng bén như răng chó vậy không biết.
– Anh dám nói em là
chó à? Em sẽ cắn anh một cái nữa đó.
Hiếu xua tay:
– Thôi, không nói,
sợ cô quá rồi.
Cả hai cùng cười.
Ngay lúc đó, Hiếu nhìn thấy Quân và Cát Tường. Anh gật đầu chào cả hai, Lập
Quân chào lại, rồi kéo Cát Tường đi ra.
Cát Tường thẫn thờ.
Cô thấy lòng mình đau đớn, cô vừa chứng kiến cảnh họ thân mật với nhau, có lẽ họ
đã yêu nhau.
Cát Tường đo rồi,
Hiếu sững sờ nhìn theo. Anh nắm hai bàn tay mình trong một phút nhói đau cả
trái tim khi nhận ra cánh tay Lập Quân thân mật ôm qua vai Cát Tường. Buổi sáng
trời mưa hôm nào trong căn chòi lá ở nghĩa trang tưởng gần lại quá xa.
Nhìn gương mặt như
đóng băng và tối sầm của Hiếu, Ngọc Bích phát bực:
– Anh làm sao vậy hả?
Vừa nhìn thấy Cát Tường là anh như quên hết vậy.
Đừng có quên anh đã
vì cô ta mà chạy trốn một cách khổ sở.
Hiếu sầm mặt:
– Em không hiểu thì
đừng nói gì cả!
– Em mà không hiểu?
Anh yêu em gái nuôi của mình. Còn cô ta vừa tìm thấy được người cha giàu có của
mình thì quay lưng với gia đình anh một trăm tám mươi độ. Lúc nào mà Cát Tường
và Lập Quân không bên nhau, họ như hình với bóng, còn ở chung một nhà, ai biết
là ... Có khi họ đã sống chung như vợ chồng rồi cũng nên.
Hiếu quát khẽ:
– Em làm ơn im đi
cho anh nhờ!
– Em không im! Anh
vì cô ta mà bỏ nhà đi bao nhiêu năm nay, cha nhớ mẹ trông, còn em thì khóc hết
nước mắt, nhưng khi anh trở về rồi vẫn cứ si dại như cũ.
Hiếu cúi đầu. Quả
thật, cái vòng lẩn quẩn ấy lại trở về, anh không sao thoát ra được.
Ngọc Bích giận dỗi:
– Em nói là nói như
vậy thôi, chớ khổ hay sướng là do anh tự chọn.
– Cám ơn em đã vì
anh, có lẽ anh ... sẽ đi nữa.
Ngọc Bích sửng sốt:
– Đi nữa? Tại sao
phải đi? Anh vẫn còn yêu Cát Tường nhiều như vậy sao?
Hiếu gật nhẹ như một
lời xác nhận, cái gật đầu cho Ngọc Bích hụt hẫng đau đớn, cô bật khóc vụt chạy
ra khỏi phòng. Hiếu ngồi xuống ghế, lặng lẽ. Sao anh vẫn hy vọng có một sự tái
hợp - điều mơ ước hoang tưởng viễn vông - để lòng đầy ắp nỗi đớn đau.
– Cát Tường!
Cát Tường đứng lại
chờ Ngọc Bích đi tới. Cô ta muốn gì ở cô? Cô ta đang thắng lợi, lúc nào Hiếu
cũng ở cạnh cô ta.
Ngọc Bích đi tới:
– Tôi nói chuyện với
chị một chút, được không?
– Được. Chúng ta
vào phòng đi.
Cát Tường mở cửa
căn phòng làm việc của mình, chờ cho Ngọc Bích bước vào, cô mới khép cửa rồi đi
lại ghế ngồi.
Hai cô gái nhìn
nhau. Cát Tường chủ động:
– Có chuyện gì vậy?
– Chị có biết là
... anh Hiếu yêu chị và bây giờ vẫn còn yêu chớ?
– ...
– Chị im lặng. Tôi
không biết tình cảm của chị như thế nào, nhưng cuộc sống của hai người đang ở
hai tầng lớp khác nhau. Anh Hiếu đã vì chị mà bỏ nhà đi biệt tích bao nhiêu năm
nay. Bây giờ ảnh trở về, nhưng có lẽ ảnh sẽ đi nữa và không biết bao giờ mới trở
về.
– Đi đâu?
Cát Tường bật kêu
lên thảng thốt, cô không giấu giếm tình cảm của mình được nữa. Vẻ mặt của cô
khiến Ngọc Bích hiểu, cô hiểu họ yêu nhau, tim cô nhói đau lên.
– Chị sợ ảnh đi lắm,
phải không? Vậy thì hãy giữ ảnh lại đi. Rõ ràng là chị đau khổ và anh Hiếu cũng
đau khổ, tại sao hai người không xích lại gần nhau vậy?
Cát Tường lắc đầu:
– Có những chuyện xảy
ra giữa chúng tôi, Ngọc Bích không thể nào biết được đâu.
– Mẹ anh Hiếu không
thích chị?
– Không phải.
– Hay là chị yêu
anh Lập Quân và cần có anh ta vì anh ta là bệ phóng để chị trở thành một con
người nổi tiếng?
– Xin lỗi, tôi
không thể nói ra được điều gì cả.
– Tôi van chị, chị
hãy nói một lời cho anh Hiếu ở lại.
– Tôi sẽ gặp anh ấy,
nhưng chuyện đi hay ở là quyền quyết định của anh ấy.
Ngọc Bích ra về rồi
mà Cát Tường còn ngồi bất động. Cô yêu anh mà, tại sao lại để mất người mình
yêu? Rõ ràng hôm ấy trong căn chòi lá trước nghĩa trang, khi anh dùng thân mình
che chắn mưa cho cô, ủ cô vào lòng trấn áp sự sợ hãi, cô đã thấy mình xúc động
và cần anh biết bao nhiêu.
Tại sao không xóa
đi bức tường ngăn cách?
Chụp cái ví, Cát Tường
lao nhanh ra ngoài, cô không nghe tiếng Lập Quân thảng thốt gọi và hỏi cô đi
đâu.
Xe chạy đi và dừng
trước căn nhà mình từng sống quãng đời thơ ấu, trái tim Cát Tường bùng lên bao
nhiêu là cảm xúc. Cô ngập ngừng rồi đưa tay qua song sắt rút chốt cửa.
– Ai đó?
Hiếu bước ra, anh sửng
sốt khi nhìn thấy Cát Tường. Định tỉnh, anh mỉm cười đi ra mở rộng cửa cho Cát
Tường vào.
– Em vào nhà đi. Đi
bằng xe gì vậy?
– Em đi taxi.
– Em tìm anh hay là
thăm ba má anh? Nếu là thăm ba má anh thì em xui rồi, cả hai đều đi vắng.
Cát Tường bước hẳn
vào nhà, cô đưa mắt nhìn quanh căn nhà. Không có gì thay đổi cả, vẫn như ngày
nào, cái ghế kia là nơi cô hay ngồi.
Hiếu rót ly nước lọc:
– Em uống nước nhé!
Sao không ngồi đi, em từng ở nhà này mà.
Cát Tường nhìn Hiếu
thật sâu:
– Ngọc Bích bảo là
anh sẽ đi Thái Lan, có đúng không anh?
Hiếu cười:
– Cô nhỏ đó lại nhiều
chuyện rồi. Anh cũng chưa quyết định là đi hay ở.
– Cậu mợ già rồi, cần
có anh. Anh là con trai, lại bỏ đi nữa hay sao?
Hiếu nhìn lại Cát
Tường, giọng anh khẽ nhưng thật rõ:
– Còn em, em muốn
anh đi hay ở lại?
Cát Tường run lên.
Anh đang hỏi cô, một câu hỏi mang tính cách quyết định.
Cô đáp nhanh:
– Có, em ... muốn
anh ở lại.
Hiếu choáng váng
trước hạnh phúc bất ngờ, anh vặn lại như không tin:
– Em muốn anh ở lại?
– Phải.
Cát Tường bước đến
sau lưng Hiếu, cô ôm chầm lấy anh.
– Anh đã đi bao
nhiêu năm, bây giờ vẫn còn muốn đi nữa sao? Em không cho anh đi đâu.
Hiếu lặng người, rồi
bất chợt anh kéo mạnh Cát Tường ra trước. Anh nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt
trong xanh đang nhìn lại anh tha thiết:
– Em không còn căm
ghét anh nữa sao?
– Em đã từng căm
ghét anh, nhưng rồi thời gian đi qua, lòng căm ghét thay bằng sự chờ mong nhìn
thấy anh.
– Em chờ mong anh?
Anh có nên tin không em?
– Tại sao chúng
mình không như ngày xưa hả anh?
– Là anh em?
– Không, là em yêu
anh.
Cát Tường hôn lên
ngực Hiếu, anh nhìn cô đăm đăm, cái nhìn hoài nghi bởi một hạnh phúc đến bất ngờ.
Dù rằng tự đáy lòng anh đang trào dâng một niềm cảm xúc mãnh liệt, anh khao
khát ôm chặt cô vào mình, hôn cô cho đến nghẹt thở. Song anh chỉ mỉm cười:
– Em có đùa với anh
không đấy?
Cát Tường phụng phịu:
– Tại sao em phải
đùa?
– Anh chẳng có gì cả,
công danh sự nghiệp và tiền bạc đều không có, chỉ có trái tim vẫn hoài hình
bóng em. Một lần điên cuồng, anh đã xúc phạm em, nhưng thật sự là lúc đó anh
quá yêu em và sợ mất em.
– Anh Hiếu!
Cát Tường ngả vào
vòng tay anh, nước mắt cô trào ra. Cô để anh ôm mình thật chặt, thật chặt và niềm
hạnh phúc cứ tràn lên như con sóng tràn bờ ...
Mới bước vào nhà,
Cát Tường có cảm giác căng thẳng, vì mọi người ngồi ở phòng khách, dường như là
đợi cô về.
Cát Tường làm vẻ thản
nhiên:
– Thưa ba, thưa dì,
con mới về.
Ông Bằng nghiêm mặt:
– Con ngồi xuống đó
cho ba nói chuyện.
– Có chuyện gì vậy
ba?
– Lập Quân muốn làm
đám cưới với con. Nếu như không cưới được con, nó sẽ giao hãng phim lại cho con
và quay trở về Pháp.
Cát Tường nhìn Lập
Quân, cô không ngờ anh lại đặt cô vào tình huống này.
Bà Nguyệt nóng nảy:
– Con đã bắt Lập
Quân chờ con quá lâu rồi, con không thấy như vậy là có lỗi sao?
Ông Bằng trầm giọng:
– Không còn sớm nữa,
con sắp hai mươi bốn, cuộc đời của một nghệ sĩ ngắn lắm, con nên nghĩ đến việc
lấy chồng sinh con là hơn.
Lập Quân gật đầu:
– Em bắt anh chờ
lâu quá, anh đang tự hỏi em còn muốn gì nữa?
– Chuyện này em đã
nói rõ với anh rồi mà, sao bây giờ anh muốn buộc em để đặt gánh nặng hãng phim
cho em? Em biết gì đâu mà kinh doanh.
– Nếu như vậy, em
hãy chịu làm đám cưới, anh sẽ gánh vác tất cả. Có thể sau khi em lấy chồng,
khán giả không còn ái mộ em như trước đây, nhưng anh nghĩ em đã đứng trên đỉnh
vinh quang rồi không còn phải sợ gì cả. Làm đám cưới đi nghen Cát Tường!
Lập Quân đứng lên đi
lại ngồi chung ghế với Cát Tường, anh định ôm qua vai cô, song Cát Tường đã đứng
lên:
– Anh phải ép em
như vậy sao anh Quân?
Lập Quân tặt nụ cười,
sầm mặt lại:
– Tại sao em cho là
anh ép em? Tài sản và hãng phim là do ba em và mẹ của anh dựng nên và làm ra,
chúng ta có bổn phận đưa hãng phim đi lên. Nếu như anh chán nản bỏ về Pháp,
hãng phim như thế nào đây? Hay là em muốn trở về với Hiếu?
Ông Bằng trừng mắt:
– Cái gì trở lại?
Nó hại con như vậy chưa đủ sao? Ba vì mang ơn gia đình nó nuôi nấng con nên làm
ngơ, họ còn quá đáng nói ba như thế này như thế nọ.
Sống như họ để cả đời
nghèo khổ hả?
Cát Tường lắc đầu:
– Con ... chưa muốn
lập gia đình. Hơn nữa, con chỉ xem anh Quân như anh của con.
Lập Quân kêu lên:
– Cát Tường! Làm gì
có chuyện này, em từng yêu anh, anh hứa chuyện quá khứ bỏ
♫ Tìm nhac mp3 ♫